Tôi vốn tưởng cô ta giỡn, nhưng la lên mấy lần thì thấy tiểu hồ ly tinh đột ngột dùng cả tay lẫn chân chạy càng lúc càng nhanh thì sốt ruột, hình như cô ta không phải đùa, tôi phát hoảng, ba chân bốn cẳng đuổi theo!

Chuyện này có chút không ổn rồi đây, cô ta là tiểu hồ tiên của Hồ cốc, không thể không nhận ra túi Càn Khôn của Nam Cung Phi Yến nhưng cô ấy bất thình lình cướp đi là có ý gì?

Lòng tôi mờ mịt, vừa đuổi vừa hét. Đuổi theo tiểu hồ ly tinh ngày càng xa.

Nhưng ngay sau đó tôi phát hiện mình không đuổi kịp cô ta, tốc độ của tiểu hồ ly tinh nhanh như gió, mặc dù không hề dùng pháp thuật nhưng lúc này dùng cả chân lẫn tay, tương đương với bốn chân, tôi lại chỉ có hai chân, chạy được một lúc đã bị bỏ mặt một khoảng rất xa, nếu tôi không liều mạng đuổi theo thì đã bị cô ta cho hít khói từ lâu.

Tim tôi chợt chùng xuống, tiểu hồ ly tinh này chắc chắn có vấn đề. Cô ta rốt cuộc là ai và tại sao có thể ở Hồ cốc?

Thấy khoảng cách càng lúc càng xa, trong lòng càng ngày càng lo lắng, tuy rằng trong túi Càn Khôn không có thứ gì quá quan trọng, chỉ là một số bùa chú mà tôi viết mấy ngày nay, nhưng mà ngọc tỳ hưu vẫn còn ở trong đó. Nếu mà mất sẽ gây ra chuyện lớn. Chỉ mấy ngày trước Giải Trĩ Quân còn nhắc nhở tôi vạn lần không được để mất ngọc tỳ hưu, không ngờ lại xảy ra sớm như vậy.

Chạy thêm một đoạn nữa, tôi thực sự không thể bắt kịp cô ta. Không biết tên này là hồ ly tinh hay là thỏ tinh nữa, tôi thấy mình chạy còn nhanh hơn tốc độ của nhà vô địch Olympic nhưng vẫn bị cô ta vẫn bỏ mặt ở phía sau khá xa.

Không được rồi, tôi không níu kéo được nữa, kéo dài thêm nữa là toàn bộ tiêu đời. Cuối cùng, tôi không chịu được nữa, cũng bất chấp việc mình có lẻn vào Hồ cốc bền căng cổ họng hét lên.

- CÔ Đ U MAU TỚI Đ Y, KHÔNG XONG RỒI, CÓ ĂN CƯỚP, CÁC CHỊ EM HỒ CỐC, CHỊ PHI YẾN, YẾN PHU NH N, MAU RA Đ Y, CỨU MẠNG……

Tôi tuyệt vọng gào to, dùng hết sức bình sinh bú mẹ, tiểu hồ ly tinh nghe tôi bắt đầu kêu lên, bóng dáng chợt lóe, liền hóa thành đường sáng màu trắng, tốc độ nhanh hơn nữa, chỉ là trong nháy mắt hình bóng cô ta đã biến mất ngay sau một cái cây lớn phía trước. Tôi nhất thời nóng ruột, bất chấp kêu la, đạp một phát bay đến, quay lại nhìn gốc cây lớn, nhưng bóng dáng của tiểu hồ ly tinh cướp đường kia lại biến đâu rồi?

Nhưng khung cảnh nơi đây đã khác trước, tôi dáo dác nhìn xung quanh, hàng loạt đỉnh núi bao bọc, những ngọn núi xanh tươi, từng làn gió mát lướt nhẹ qua, những bóng xanh rì rào trước mắt tôi, hàng cây xanh lay động, ngọn núi phía xa như ẩn như hiện trong mây mù.

Trước mắt là một khung cảnh thần tiên, nhưng nhìn về phía trước lại không thấy tăm hơi tiểu hồ ly tinh đâu, quay đầu nhìn lại cũng không nhận ra đường đi nữa.

Tôi không khỏi kinh ngạc, chuyện quỷ gì đang xảy ra vậy, tôi chỉ vừa vòng ra phía sau gốc cây lớn, sao lại lạc mất rồi?

Hay là, lại có huyền cơ bí ẩn gì ở đây?

Lòng tôi lúc này tôi vừa ngạc nhiên, vừa khẩn trương vừa kì lạ, kìm không được mà phát hỏa trong lòng, đang sắp nổi điên lên thì chợt một làn hơi mát rượt phả qua chóp mũi, tôi theo bản năng ngửi lấy, chỉ cảm thấy làn hơi này vô cũng tươi mát. Mọi cảm giác buồn bực dần tan biến.

Quái lạ, đây là nơi nào, làn khí này từ đâu mà đến, làm sao lại có công hiệu kỳ diệu như vậy?

Tôi nhíu mày, theo làn hơi mà đi về phía trước vài bước, có ý muốn thăm dò một phen, nhưng suy cho cùng là lo cho túi Càn Khôn bị cướp đi, vừa định quay ngược lại tìm tiểu hồ ly tinh thì bất thình lình ở chỗ rẽ có một luồng khí dày đặc ập đến.

Trong lòng không rét mà run, gấp rút đi vài bước, chợt cảm thấy cuối đường núi, trước mặt xuất hiện một đóa hoa, một động phủ xuất hiện ngay trước mắt, cửa động dựng một phiến đá to, trên đó có ba ký tự cổ ấn: Ngọc Thanh Động.

Tôi đứng trước động thì thấy từng đợt khí lạnh từ trong động phả ra, lớp lớp bóng cây trên cùng che khuất ánh nắng, từng nhành dây leo rủ xuống từ cửa động, còn có hơi lạnh liên tục từ trong hang thổi ra khiến bầu không khí có chút âm u.

Khí lạnh này tràn vào người khiến tôi không nén nổi mà rùng mình một cái, thầm nghĩ trong Hồ cốc này còn có một nơi kỳ lạ như vậy sao, vừa rồi tiểu hồ ly tinh hẳn đã chạy vào đây rồi?

Cái này hoàn toàn có khả năng. Tôi suy tư một hồi rồi thật cẩn thận đẩy dây leo ở lối vào động, thò đầu vào trong quan sát. Bên trong động là một đường hầm, rộng khoảng vài mét, cứ cách vài trượng lại có một khối ánh sáng mờ ảo? Hạt châu mắt to được khẳm trên vách núi nên đường hành lang khá sáng.

Nhưng sâu bên trong động bị một đám sương mù bao phủ, tôi không thể nhìn rõ thứ gì, tôi đứng bên ngoài do dự, trong đây thế nào cũng là khu vực cấm của Hồ cốc, chỉ cần nhìn ba chữ Ngọc Thanh Động cũng đủ biết không phải nơi tầm thường. Nếu tùy tiện xông vào, sợ là sẽ phạm vào điều cấm kỵ của người ta, đến lúc đó lại gây ra hiểu lầm, rắc rối lại không dễ giải thích.

Mặc dù nói tôi với Nam Cung Phi Yến và Yến phu nhân cũng có một giao tình thâm hậu. Trong luyện đỉnh thần của Liễu Vô Ngôn, chúng tôi có thể nói là cùng chung hoạn nạn, nhưng loại động cổ xưa cấm địa này đôi khi không dùng giao tình mà nói được. Ngay cả cấm địa của một số môn phái cổ xưa, cho dù huynh đệ tình thâm, cũng không chút nào khoan dung.

Tôi trái lo phải nghĩ cũng cảm thấy không thích hợp để đi vào, nhưng ý nghĩ tìm lại chiếc túi Càn Khôn không ngừng nổi dậy. Còn một điều nữa tôi vô cùng lo lắng, tiểu hồ ly tinh kia e rằng không hẳn là người Hồ cốc. Nếu đó là mật thám lẻn vào ẩn nấp, vậy nếu tôi có thể bắt được cô ta, cũng được coi là một sự trợ giúp lớn cho Hồ cốc.

Nghĩ đến đây, cuối cùng tôi hạ quyết tâm, nín thở, dở dây leo ở cửa động, rón ra rón rén bước vào trong.

Liều thì cũng đã liều rồi, mặc kệ thế nào, ngọc tỳ hưu tuyệt đối không được làm mất.

Hành lang dài khoảng hơn chục mét, tôi đi vào trong một đoạn, xuyên qua màn sương mù phía trước, có thể lờ mờ nhìn thấy phía cuối là một không gian khá lớn trong lòng núi. Và càng bước vào, cái ớn lạnh càng trở nên đậm hơn. Tôi thầm vận động trí lực, tưởng tượng mình như đang ở trong một ngọn lửa cháy hừng hực, quả là có tác dụng, trong chốc lát người không còn lạnh nữa. Tôi không khỏi thầm mừng rỡ, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý tưởng hơi nhảm nhí, nếu cô bé bán diêm có khả năng như tôi, có phải cô ấy sẽ không bị chết cóng không?

Còn nữa, nếu tôi đói hoặc khát, dùng trí lực tưởng tượng một chút, có phải đã có thể ăn no uống say rồi không?

Ý nghĩ quái gở này chợt lóe lên, bên tai tôi bỗng thấp thoáng nghe thấy tiếng người yếu ớt ngắt quãng, nhưng nghe không rõ lắm. Trong lòng khẽ động, tôi vội vàng nép người vào vách núi, thận trọng bước về phía trước, đồng thời chú ý cảnh giác động tĩnh xung quanh.

Đi thêm vài bước nữa, âm thanh dần trở nên rõ ràng, tôi nghe thấy rồi, nó ở ngay phần cuối sương mù đằng trước, hình như có người đang nói chuyện.

Lòng tôi bực dọc, nếu là tiểu hồ ly tinh đó trốn trong đây thì làm sao nói chuyện được với ai đó, lẽ nào cô ta còn có đồng bọn?

Nghĩ đến đây, tôi liền bước đi nhanh hơn, đi mấy bước đã đến phần cuối làn sương, cúi thấp người nhìn vào trong, xuyên qua làn khí lạnh, tôi phát hiện tại chỗ rẽ có một gian phòng bằng đá.

Một cánh cửa đá dựng ở cửa căn phòng đá này đóng bên trong kín mít, hơi lạnh chính là từ trong đó rò rỉ ra. Tôi không khỏi giật mình, xem ra hang động này hoàn toàn không có gì kỳ quái, thứ có vấn đề chính là căn phòng bằng đá này.

Nhưng ngoại trừ căn phòng đá này ra thì phía trước không còn đường nào nữa, bụng núi đã đi đến cuối cùng, tôi lách người áp sát bên ngoài phòng đá, tập trung lắng nghe động tĩnh.m thanh đã rõ hơn phần nào, nhưng vẫn không tài nào nghe rành mạch được. Chỉ nghe ngắt quãng như có người đang sử dụng một loại ngôn ngữ kỳ lạ phát ra đủ loại âm tiết lạ lùng. Tiếp tục nghe thì giống với một loại thần chú cổ xưa và bí ẩn nào đó.

Rốt cuộc là ai ở bên trong?

Là trưởng lão ẩn thế của Hồ cốc, hay kẻ gian đã lẻn vào Hồ cốc? Hoặc là, Hồ cốc đã mời đến một vị cao nhân bí ẩn nào đó trong khoảng thời gian này?

Trong đầu tôi sực nảy lên một vài ý nghĩ, tôi chợt ngẩng đầu thì thấy một khe nứt rất hẹp phía trên phòng đá, và phần lớn khí lạnh đều thoát ra từ khe nứt này.

Đây tựa như là một thứ gì đó lấy hơi. Tôi nhìn độ cao của khe nứt, vừa khéo xấp xỉ với chiều cao của tôi, thế là tôi khẽ tiến lại, kiễng chân, nheo mắt nhìn vào bên trong khe nứt.

Nhưng khe nứt đang không ngừng tuôn trào sương lạnh, tôi không dám mở mắt hoàn toàn, đồng thời sương lạnh tràn ngập làm tôi cũng không thấy rõ chuyện gì đang xảy ra. Phải thật lâu tôi mới thích ứng được với nó, dần dần nhìn thấy tình hình trong căn phòng đá.

Đây là một gian phòng bằng đá chỉ dài và rộng có mấy thước, trên nóc gian phòng có một khối dạ minh châu khổng lồ. Trong phòng đá tối tăm này lập lòe những đốm sáng. Giữa căn phòng có một chiếc giường bằng ngọc cao gần một mét, toàn thân nó tỏa ra sương khí màu trắng nhẹ nhàng, lập lờ trong căn phòng đá, thỉnh thoảng có một vài làn sương trắng lạnh lẽo u mịch lại len ra khỏi khe hở trước mặt tôi.

Trên chiếc giường bằng ngọc, một người phụ nữ đang nằm yên tĩnh trên đó, trước ngực lờ mờ có ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt chiếu xuyên qua, cả người lúc ẩn lúc hiện trong màn sương trắng xen lẫn ánh sáng đỏ, chẳng khác gì một giấc mộng ảo.

 

0.11869 sec| 2426.141 kb